Dế mèn Tomi Happy
 

Thành phố sầm uất - Giải ba

Ngày cuối tuần, tôi khoác ba lô, tay cầm bản đồ, hướng về thành phố với hy vọng học hỏi được nhiều điều mới lạ. Cố gắng lắm, tôi mới nhảy lên được một chiếc xe buýt lớn chở khách lên thành phố. Nhìn cảnh đồng ruộng, vườn cây loang loáng chạy nhanh qua trước mặt, tôi nôn nao vô cùng.
   Woa! Thành phố đây rồi!
   Chu choa ơi! Xe cộ đông, chen kẹt cứng, tôi chỉ cần dùng những cú búng nhảy từ xe Nouvo sang SH đến BMW, Mercedes Benz…, là có thể tham quan thành phố sấm uất, nhộn nhịp này.
   Úi! Tôi che tay ngước lên chiêm ngưỡng những tòa nhà có độ cao ngất ngưỡng đến nỗi bật ngửa người, té lăn quay dưới đất. Khi tôi đang lúng túng xốc ba lô đứng dậy thì nghe có tiếng cười khanh khách:
 _ Nè, mới ở quê ra phải không? – Tôi tìm quanh, và nhận ra một chú cánh cam đang đậu sát vỉa hè, nơi có những cụm hoa tuyệt đẹp.
 _ Sao bạn biết?
 _ Thì…đằng ấy lớ ngớ đến lăn quay ra đường đấy thôi! He he he…
 _ Ừ! Tớ vừa từ Cần Thơ lên. Oái! – Thấy một tốp các cô cậu tuổi teen đang đi đến chỗ mình, tôi vội thụt lùi rồi nhanh chân núp sâu vào những cụm hoa.
 _ Chuyện gì thế? – Cánh cam tròn mắt nhìn tôi.
 _ Tớ…tớ sợ bị bắt…rồi bị đưa ra đấu đá giống cụ tổ dế Mèn lúc trước… - Tôi đưa mắt dõi theo họ, vẫn chưa hết sợ. Cánh cam bĩu môi cười:
 _ Xì…Bây giờ đâu có cậu nhóc nào chơi đá dế nữa mà bạn lo! Họ bận bịu với game online, chat chit trên mạng rồi!
 _ Thế hả? – Tôi đứng lên, lấy lại vẻ hiên ngang sẵn có – Vậy thì tớ có thể tham quan thành phố mà không sợ gì cả!
 _ Chưa chắc đâu! – Cánh cam nhún vai – Họ đang có phong trào nuôi rất nhiều côn trùng. Có thể họ sẽ…bắt cậu về bỏ vào cái nhà nhỏ, cho nằm giường, cho thức ăn, và chỉ làm một việc là…để họ ngắm (?!).
 _ Ủa, họ không phải chỉ nuôi mèo, chó và cá cảnh thôi sao?
 _ Hầy! – Cánh cam phẩy tay – Bây giờ họ nuôi rùa, ba ba, sóc, nhện, và cả kiến nữa đó!
 _ Hả?! Kiến mà cũng nuôi sao? – Tôi mở to mắt hết cỡ vì kinh ngạc. Cánh cam hất mặt:
 _ Bạn tên là gì?
 _ Tomi Happy! Còn bạn?
 _ Michael Funny! Chúng ta kết bạn ha!
 _ Ừa! Nhà bạn ở đâu?
 _ Ồ! Gia đình tớ ở trên cây xoài hiếm hoi trong một ngôi biệt thự ngay thành phố này. – Cánh cam vừa vù về phía trước vừa khoe – Riêng tớ được cậu chủ chiếu cố cho ở nhà nhỏ đàng hoàng, nhưng…Tớ thích cuộc sống phiêu lưu hơn, thế là tớ vù đi bụi thôi!
 _ Đi bụi?! – Tôi nhảy lên hỏi – Là sao?
 _ Là trốn đi khỏi nhà vài bữa, lang thang khắp phố như những cô cậu tuổi teen bây giờ ưa chuộng ấy mà! Đi đến đâu kiếm ăn đến đó, khi nào hết tất cả đồ đạc, tiền bạc thì về thôi! Nhưng…Nói trước là tớ…không có tiền đâu!
 _ Đi không xin phép ư? Thế thì ba mẹ lo lắng lắm!
 _ Đó! Đó là lý do vì sao họ thích “bụi”. Chủ yếu là hù dọa được hai đấng sinh thành mà! Ê! Chuột Hamster kìa! Đó là thú cưng của cô chủ kế bên nhà mà! Sao hắn lại ở đây nhỉ? – Michael rướn cái cổ lùn lên, hét toáng – Nè, Hamster, bạn đi đâu thế?
 _ Hic… - Chú chuột có bộ lông trắng nuột nà, hơi xù lên như con chó Nhật, đỏm dáng, vẻ mảnh khảnh, yếu đuối, quay lại nhìn Cánh cam bằng đôi mắt đỏ hoe – Cô chủ đi chơi xa vài bữa, con mèo Milu hất đổ nhà của tớ rồi…rượt bắt tớ…Tớ sợ quá, chạy luôn ra đường và lạc ở đây. Hic… - Chuột ta đưa mắt nhìn xung quanh rồi lấy tay che mắt – Xe chạy chóng mặt quá! Tớ…Hic…
 _ Thôi! Nhân tiện đi chung luôn một chuyến với bọn tớ! – Cánh cam vỗ vai Hamster vẻ an ủi.
 _ Nhất trí! – Tôi mừng rỡ ủng hộ. Hamster tỏ vẻ suy nghĩ một lúc rồi mới gật đầu. Bọn chuột ở khu nhà tôi nhanh phải biết. Chúng thoắt ẩn, thoắt hiện, và phá thì không ai bằng, nhưng sao chú chuột này chậm chạp ghê luôn, thấy cái gì cũng sợ hãi, run lên bần bật. Chắc là cô chủ phải cưng ghê lắm mới nhút nhát như vậy.
 _ Mình vào công viên nước chơi đi! – Michael nêu ý kiến.
 _ Nhưng…mình đi bằng cánh nào? – Hamster tỏ vẻ ngần ngại – Tớ…Tớ không chạy bộ tới đó được đâu!
 _ Hà…Bọn mình sẽ đi xe buýt! Trạm xe ở đầu đường kia thôi, nhanh lên các bạn!
 _ Nhưng…tớ làm sao leo lên xe được? – Hamster thụt lùi – Tớ…sợ lắm…Các bạn có thể bay, nhưng…tớ thì không được…
 _ Rất tiếc bọn tớ nhỏ con, không thể nào cắp bạn lên được. Hay cậu cứ bò từ bánh xe rồi từ đó nhảy lên…Xe ngừng lại mà, bạn sợ cái gì? – Cánh cam nhăn mặt.
   Cuối cùng rồi Hamster cũng bị Michael thuyết phục.
   Ô là lá! Khu vui chơi này thật là tuyệt vời! Tôi và Cánh cam bám theo phao của các cô cậu nhỏ trượt ùm xuống nước, trong khi Hamster đứng đằng xa nhìn lại:
 _ Tớ không thể xuống nước đâu! – Đó là lý do cậu ta nêu ra.
   Đang trượt vui vẻ, bỗng cô bé trên phao cùng với tôi ré lên kinh hoàng:
 _ Á…C…con gián…
   Tôi hốt hoảng nhìn quanh tìm kiếm, và trong khi chưa hiểu gì, thì đã bị bàn tay cô bé phũ phàng hất xuống nước. Tôi ngụp lặn, đưa tay cầu cứu, đuối sức tưởng không thể sống sót nổi. Cánh cam vội vù đến chỗ tôi đưa tay ra:
 _ Bám vào tớ, nhanh lên!
   Hai, ba lần chật vật, tôi mới được cứu thoát, đưa vào bờ. Chuột Hamster vội cởi cái áo to đùng ra, choàng kín hết người tôi. Cậu ta còn hà hơi để cơ thể tôi được ấm lại. Dần dần, tôi đã thở được, sau khi nôn thốc hết nước ra ngoài. Câu đầu tiên tôi nói như hét, không phải cám ơn Michael và Hamster, mà là:
 _ Tớ là Dế Mèn dòng dõi lẫy lừng đàng hoàng, sao cô bé lại nhầm lẫn với loài gián hôi hám, gớm ghiếc ấy nhỉ? Xúc phạm quá đi! Tức quá đi!
 _ Hi hi hi…Đơn giản bởi vì…cô ấy chưa từng gặp dế thôi mà! – Cánh cam bụm miệng cười – Có gì đâu mà shock dữ vậy? Có vẻ trời sắp tối, tớ đói lắm rồi! Mình vào quán ăn một bữa thịnh soạn ha!
 _ Nhưng mà… - Tôi vội giữ tay Cánh cam lại – Tớ…không có nhiều tiền để vào quán, chỉ đủ mua…ơ…
 _ Không phải lo chuyện đó! Anh bạn này… - Michael vỗ vai Hamster - …sẽ để lại vài chữ. Ngày mai, cô chủ sẽ đến thanh toán thôi! Ở đây, thú cưng toàn xài chiêu thế đó!
   Ôi trời! Chuyến đi này không uổng phí chút nào! Tôi đã kết bạn được với Michael và Hamster, lại còn biết được nhiều điều: Ở thành phố người ta nuôi cả kiến, có nhiều cô cậu nhỏ không hề biết dế là con gì, và…thú cưng cũng có tài khoản riêng để vào các quán ăn. He he he…
Đỗ Tú Cường
Chào mừng các bạn đến với Sân chơi TOMIHAPPY 2011
© 2011 Bản quyền thuộc CÔNG TY TNHH THẾ GIỚI TÚI XÁCH
16 -18 Trương Quốc Dung, P.8, Q. Phú Nhuận, Tp HCM    T/F:  08 3845 4966    E:  [email protected];     [email protected]